kì mục

kì mục

Các kì mục ngồi thảo luận dưới bóng cây đa cổ thụ.

Định nghĩa
  1. Danh từ (cổ):
    • Người chức sắc, uy tín trong làng xã thời phong kiến: " mục" chỉ những người già cả, địa vị, thường các bô lão, hương chức, hoặc những người từng giữ chức vụ trong bộ máy cai trị làng xã. Họ thành phần ảnh hưởng lớn đến các quyết định hành chính phong tục của làng.
    • Tầng lớp kỳ hào, mục : " mục" kết hợp từ "" (kỳ hào, người giàu có hoặc thế lực) "mục" (mục , người chức sắc trong làng). Đây nhóm người nắm giữ quyền lực địa phương trong xã hội nông thôn .
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Trong làng, các mục thường họp bàn việc công. (Những người chức sắc trong làng thường tụ họp để thảo luận các công việc chung.)
    • Ông ấy một mục tiếng, được dân làng kính nể. (Ông ấy một người uy tín trong làng, được mọi người tôn trọng.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • " mục hương thôn": chỉ chung các chức sắc người uy tín trong làng xã.

    • Chế độ mục hương thôn thường duy trì trật tự phong kiếnnông thôn. (Hệ thống các chức sắc làng xã thường giữ gìn trật tự thời phong kiếnvùng nông thôn.)
  • " mục lão thành": những người già cả, từng trải, kinh nghiệm trong làng.

    • Các mục lão thành được mời làm cố vấn cho việc xây đình. (Những người cao tuổi uy tín được mời làm cố vấn cho việc xây dựng đình làng.)
Biến thể từ gần giống
  • Kỳ hào (danh từ cổ): người giàu có, thế lực trong làngthường được dùng song song với " mục".

    • Kỳ hào trong làng thường chi phối các hoạt động kinh tế. (Người giàu có trong làng thường kiểm soát các hoạt động kinh tế.)
  • Mục (danh từ cổ): người chức sắc trong làng, thường những người từng đỗ đạt hoặc giữ chức vụ.

    • Mục tầng lớp trung gian giữa chính quyền dân làng. (Người chức sắc tầng lớp trung gian giữa chính quyền dân làng.)
Từ đồng nghĩa
  • Chức sắc: người chức vụ địa vị trong làng xã thời xưa.
  • Bô lão: người già cả, uy tín trong cộng đồng làng.
  • Hương chức: người giữ chức vụ trong bộ máy hành chính làng xã.
Thành ngữ liên quan
  • mục hào trưởng: chỉ chung tầng lớp thống trịnông thôn thời phong kiến.
    • mục hào trưởng thường lợi dụng quyền lực để áp bức dân nghèo. (Tầng lớp thống trịlàng xã thường lạm dụng quyền lực để đàn áp người nghèo.)